Chào mừng các bạn đến với trang web trường Tiểu Học Triệu Sơn!

Chọi chim-Tùm nụm tùm nịu



Lợi dụng tập tính của chim hoạ mi là sống phân đàn từng đôi trống mái riêng rẽ, người ta tìm cách bẫy, nuôi và tổ chức các cuộc chọi.

Chim chọi được đưa đến trong "lồng chiến". Hoạ mi vào trận bao giờ cũng cần có con mái đi cùng trong một chiếc lồng khác để bên cạnh. Chim trống đánh, chim mái "xuỳ, gõ" cổ vũ.

Người ta cho hai đấu sĩ vào hai chiêc lồng riêng; cửa hội chọi gọi là "cửa chiến" có các trụ ngăn với khoảng cách đủ để hai con chim có thể trổ hết tài chân, mỏ, nhưng không thể chui sang lồng nhau. Chọi chim có luật. Những trận đấu để phân tài cao thấp giữa hai con gọi là "chọi đôi". Con chim nhiều điểm nhất là "khôi nguyên", con đứng lại được đến cuối trận đấu là "điện quân". Giải khuyến khích gọi là trúng cách.

Đòn võ: dùng chân khoá cánh, bóp hầu, khoá mặt, bóp đùi non, dùng mỏ xỉa vào mặt, tiện rỉa theo chân. Cách đánh "độc" nhất là lồng mỏ, nhưng cũng ít con biết sử dụng miếng đòn này. Nếu đã dùng đến lồng mỏ thì đối phương gan mấy cũng phải đầu hàng. Giải chọi chim là cờ thêu, áo phủ lồng.

Tùm nụm tùm nịu


Tùm nụm, tùm nịu,
Tay tí, tay tiên
Đồng tiền, chiếc đũa
Hột lúa ba bông
Ăn trộm, ăn cắp trứng gà
Bù xa, bù xít
Con rắn, con rít trên trời,
Ai mời mày xuống?
Bỏ ruộng ai coi?
Bỏ voi ai giữ?
Bỏ chữ ai đọc?
Đánh trống nhà rông
Tay nào có?
Tay nào không?
Hổng ông thì bà,
Trái mít rụng!


Căn cứ vào hai câu "Tay nào có? Tay nào không?", đây là một trò đố: nắm một vật vào đó trong một tay và chìa cả hai nắm tay ra đố. Đối thủ sẽ chỉ vào một trong hai nắm tay. Mở tay ra: đúng sai, có không... biết liền.